“Được sống đã là hạnh phúc”

Sống và được sống là một niềm hạnh phúc. Được ở bên người mình yêu để tạo ra niềm hạnh phúc càng tuyệt vời hơn. Không có người yêu ư? Không sao ta vẫn còn gia đình và bản thân mình.
Gian khó, đau khổ, lạc lối, tuyệt vọng muốn hét lên để nói hết những gì được che giấu bên trong. Những giọt nước mắt đã từng làm ướt đôi má, vị mặn chát trong miệng. Có lúc tưởng chừng không thể đứng dậy được nữa, nhưng hãy bước chân lên thêm một bước, bỏ lại mọi thứ sau lưng, giữ lấy những điều đã từng hạnh phúc. Sao lại phải quên đi niềm hạnh phúc ấy dù nó đã từng. Ta khóc vì nó, đau khổ vì nó, thậm chí là muốn chết với nó để rồi lại đứng dậy và tiếp tục cuộc sống này.
Đời là vậy, dù có khóc hết nước mắt, hét đến khản đặc cả cổ, dù có làm đau chính mình vẫn phải tự vượt qua.
Cuộc sống như một ly cà phê. May mắn thì là một ly cà phê sữa, không may thì là một ly cà phê đen có đường và tệ nhất chỉ là một ly cà phê đen mà thôi. Người biết thưởng thức, cảm nhận được vị ngon trong đó. Người không biết thưởng thức dù cho thêm bao nhiêu sữa hay đường thì vẫn chỉ thấy đắng. Đau khổ, hạnh phúc đều chỉ là gia vị cuộc sống. Nên cho dù cố gắng mà nó vẫn xảy ra thì hãy xem đó là điều tất nhiên, là việc ta phải trải qua.
Hạnh phúc là sống, không hạnh phúc cũng là sống. Vậy nên, tiếp tục cố gắng mà vượt qua thôi…
Nhà văn Hồ Anh Thái, trong tiểu thuyết “Cõi người rung chuông tận thế”, mượn lời nhân vật chính khi đứng trước những cái chết bất ngờ xảy ra liên tục với người thân, đã bộc bạch rằng: ”Xin hãy đi dự đám tang thật nhiều, anh sẽ thôi thắc mắc những chuyện cỏn con ngoài đời, thôi đấu đá nội bộ cơ quan, thôi ham hố địa vị, thôi khát thèm tiền bạc”.
Cái chết khiến người ta thức tỉnh về sự “được sống” nhiều lắm.
Tôi tin rằng nỗi bất lực lớn nhất của đời người là phải nhìn người thân của mình không thể tiếp tục sống với mình được nữa. Vì chết là chết, chết thật sự là hết. Và chẳng có sự “hết” nào lại tuyệt đối như sự chết. Nhân loại, hôm nay người ta yêu nhau, mai người ta bỏ, người ta thở dài đánh thượt một câu “Thế là hết!”, nhưng ngày kia ngày kìa người ta lại ngựa quen đường cũ người quen hơi mà quay lại với nhau, hoặc yêu được một người khác, lại vui. Có nghĩa là: thế không phải là hết. Chết mới là hết. Sống là còn.
Kể chúng ta sống cũng buồn cười. Lúc vui thì bảo là vui lắm. Lúc bình thường thì bảo là nhạt. Lúc hơi buồn thì tưởng chết đến nơi rồi, lại bù lu bù loa lên “Thế thì chết quách đi!” hoặc “Sống làm gì nữa”, “Tao muốn chết, tao chán sống lắm rồi”… Khi tôi trải qua những nỗi bất – lực – hòan – tòan vì phải chứng kiến những cái chết của những người sống rất gần với tôi (mà đáng ra họ còn cả mấy chục năm cuộc đời phía trước), tôi đã không bao giờ còn ý nghĩ dễ dãi là “Mình muốn chết” nữa. Quan điểm về việc sống và chết cũng thay đổi hòan tòan, và giống hệt như chị Diễm Quỳnh, tôi thấy được sống đã là may mắn, những chuyện khác dù vui hay buồn, thất bại hay thành công, ok hay không ok… cũng chỉ là tẹp nhẹp.
“ Mỗi con người chỉ được sinh ra 1 lần và sống 1 lần thôi, nên em hãy làm cho nó có ý nghĩa. Đừng làm phí hoài những phút giây của tuổi trẻ em nhé, chúc em luôn luôn vui vẻ và mãi mãi ngập tràn HẠNH PHÚC ”
C.Á.O
04/05/2016
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s